LTS: Tạo hóa cho con người quyền sống và khi chết đi được lặng nghỉ theo những phương pháp tôn kính nhất. Thế nhưng, với những hài nhi bị tước quyền sống ngay trong khoảng trong bụng mẹ thì còn có số mệnh không thể phũ phàng hơn.
Đa dạng người đặt câu hỏi, ở các thành phố lớn, các khu công nghệ, nơi tập trung đông dân thì sau khi tước bỏ quyền sống, cả ngàn hài nhi ấy sẽ được chuyển đi đâu, chôn cất thế nào?
Tư vấn thắc mắc đó, chúng tôi đã tận thấy một sự thật kinh hoàng, đa phần những hài nhi đó được người ta chuyển thẳng tham gia… bãi rác.
Như đã nói ở bài trước, theo sự thúc giục của lương tri, chàng giới trẻ Nguyễn Văn Sơn đã không nuối tiếc thời gian, công phu, và chịu phổ quát tai tiếng để đi gom nhóp những hài nhi mà người ta đang tâm thải trừ trong áo quan rác mang về táng.
Chấp thuận cưới mẹ để bảo kê… con của người ta
Ngày ở Vinh, hễ nghe tin bạn nữ nào trót dại, lỡ mang bầu mà đang có nhu cầu phá bỏ thì bằng nhiều cách thức, Sơn tậu đến để khích lệ, yên ủi rồi khuyên cô gái ấy giữ lại giọt máu của bản thân.
Chính bởi nghĩa cử này mà Sơn suýt thành chồng của một cô gái mà cậu ko phải có ái tình.
Cô gái ấy bởi tin lời các con phố mật của bạn trai nên đã hiến dâng đông đảo. Biết cô có bầu, gã trai kia đã quất ngựa truy tìm phong. Đau đớn, cô gái ấy đã định cứu vãn đời chính mình bằng phương pháp giải quyết cái thai đã lùm lùm trong bụng.
Hay tin, Sơn nhanh nhẹn tìm tới nơi cô ta ở trọ. Sau một hồi thuyết phục không thành, Sơn bảo, nếu em sợ không lấy được chồng thì anh sẽ lấy, con em cứ đẻ ra để anh nuôi.
Mấy ngày đầu, cô gái đó cũng chẳng tin nhưng thấy Sơn ân cần chăm sóc, chiều chuộng thì đã tin lời Sơn nói.
Sơn chăm người đàn bà mang bầu này hệt như đấng phu quân hãn hữu muộn chăm hoàng hậu. Để cô gái yên tâm sinh đẻ, Sơn dẫn cô ta về nhà bản thân mình ra mắt. Bác mẹ Sơn lúc đầu đã phản đối khốc liệt. Dĩ nhiên, biết tính con, ông bà cũng đành chấp nhận cảnh đất phải chịu giời.
Khi nhỏ nhắn trai kháu khỉnh của cô gái chào đời, giữ lời, Sơn rậm rịch chuẩn bị mọi thứ cho chuyện trăm năm.
“Thương cô ấy một thì thương đứa bé mười nên em mới liều thế chứ. Dĩ nhiên, tới khi chuẩn bị cưới thì cũng thấy lo lo”, Sơn kể.
Vấn đề Sơn lo lắng là chẳng thể đem vui vẻ thật sự đến cho cô gái đã gian khổ vì lỡ làng ấy bởi giữa hai người chưa bao giờ tồn tại ái tình.
Thấy Sơn thỉnh thoảng ngồi trầm ngâm một bản thân, cô gái ấy đã hiểu ra điều. Một buổi, khi Sơn đi khiến cho, cô ấy đã gói ghém hành lý rồi bồng con ra đi.
Trong lá thư chia tay, cô gái ấy bảo, Sơn là ân nhân của đời cô và cả đời con cô nữa. Ví như không có sự cưu mang của Sơn thì con cô không thể tồn tại trên cõi đời này.
Sơn bảo, sau này, khi kể chuyện của cô gái đó cho một người bạn nghe, anh này đã vô cùng xúc động. Như duyên số xếp đặt, sau một thời gian hỗ tương thì người bạn này đã cùng cô gái kia thành hậu phi thành chồng.
Trộm hài nhi - “nghề” nguy khốn
Công ti nơi Sơn làm việc chuyển ra khu kĩ nghệ Yên ổn Phong (Bắc Ninh) mức độ hơn 2 năm trước.
Sơn bảo, ra khu công nghiệp này, sau khi ổn định chốn ở, chỗ khiến thì việc trước tiên mà Sơn khiến đó là đi “điều tra” tình hình… nạo phá thai.
Vậy là như lần mới chân ướt chân ráo xuống Vinh, cứ sau ca khiến việc thì Sơn lại lọ mọ đến các bãi rác để lượm nhặt hài nhi. Thấy khiến việc một bản thân mình thì… quá vận chuyển, Sơn đã mua đến những công nhân đồng hương để họ hỗ trợ.
Sơn sắm cộng sự là những cô gái hiền hậu bởi ý nghĩ thiếu nữ thì sẵn có tình mẫu tử dù chưa một lần làm mẹ.
Nghe Sơn trình bày nhu cầu của bản thân mình, thuở đầu những cô gái ấy đều giãy nảy. Thân con gái, đi ra ngoài tối còn giật mình thon thót huống chi đối diện với những sinh linh khổ thân mà nhiều phần thân thể chẳng còn vẹn nguyên.
Nhưng rồi bền chí chuyển di, hiểu được việc khiến cho cao quý của Sơn, rộng rãi giới trẻ đã gật đầu ưng thuận.
Có được những cộng sự, Sơn bắt đầu triển khai kế hoạch của chính mình. Cả nhà gái được Sơn phân công tới bệnh viện, đến các phòng khám tư để di chuyển xin những hài nhi mà người ta vừa phá bỏ.
“Có nơi thì sau một số lần di chuyển thì họ nghe ra, họ đồng ý cho mình. Nhưng cũng có nơi nói thế nào họ cũng không chịu, thậm chí đuổi thẳng cũ rích”, Sơn kể.
Với những nơi không xin được thì Sơn và dân chúng quyết định đánh cắp. Cứ khi đêm xuống, khi phòng khám đó đóng cửa đi ngủ thì các thành viên trong lực lượng của Sơn sắm đến.
Nơi nào phòng khám đó vứt rác thải thì nơi đó có hài nhi, kinh nghiệm của Sơn đã liệt kê điều đó.
Nhóm của Sơn giờ có hơn chục người. Mỗi người được giao “đảm nhận” một phòng khám. Và, chẳng người nào bảo ai, cứ quá 12 giờ đêm thì âm thầm lấy xe máy xuất hành “thực thi nhiệm vụ”.
Phi xe đến chỉ tiêu, nhanh nhảu tấp vào kiếm tìm nếu thấy, hoặc không thấy thứ mình cần tìm thì cũng phải lập cập lên xe dời khỏi hiện trường. Sở dĩ quần chúng phải “tác nghiệp” thật nhanh bởi sự chủ nhà nhận thấy.
“Ví như họ phát hiện ra thì ngay ngay lập tức lần sau họ sẽ vứt hài nhi ở chỗ khác. Như vậy thì lại mất công theo dõi, lần tậu”, Sơn bảo.
Theo lời một thành viên trong hàng ngũ của Sơn thì công tác của họ còn hơn cả “nghề nguy hại”.
“Đêm hôm khuya khoắt lại ủ ấp khư khư bọc “chiến lợi phẩm” thì khách hàng nào chẳng nghĩ bản thân là kẻ xấu. Để người ta bắt được thì sẽ no đòn”, thành viên này chia sẻ.
Chiếc tủ lạnh chứa vong hồn và những “mùa” phá thai gian khổ
Chừng 1-2 giờ đêm thì “hàng ngũ đạo chích” của Sơn đi về “đại bản doanh”. Lúc này, họ mới rà soát kỹ càng những thứ mà chính mình lượm được.
Những cô gái hiệ tượng nhát gan nhút nhát nhưng khi vào việc thì bạo dạn cực kì. Các cô phân loại những rác bẩn bám theo tử thi hài nhi rồi khiến cho vệ sinh cho những sinh linh tội nghiệp đó.
Khi vệ sinh xong cho các bé, Sơn đặt chúng trước ban thờ rồi thắp nến nguyện cầu. Ngừng đâu đó thì đặt các nhỏ nhắn vào tủ lạnh để bảo quản, hạn chế sâu bọ thâm nhập.
Cuối tuần hoặc khi tủ lạnh đã đầy thì Sơn cùng công chúng vượt mấy chục cây số đưa các bé dại tới an táng tại một nghĩa trang ở Sóc Sơn (Thủ đô).
Sơn bảo, bất kỳ đêm nào Sơn và công chúng cũng rơi lệ bởi các hài nhi mà bản thân mình mua được. Có đêm, hàng ngũ nhận cả trăm em. Có em đã rõ cả chân tay, mặt mũi.
Cũng như phổ biến ngành nghề khác, công tác của Sơn và các cộng sự cũng có mùa bận rộn. Sơn gọi là mùa bởi những khi ấy, hài nhi bị ném vào thùng rác phổ biến hơn.
Theo đó, cứ Trung thu, Valentine, ngày 8-3 qua đi độ hơn 04 tuần thì đại chúng tất tả bởi có vô khối những hài nhi phải rời xa bụng mẹ.
“Trung thu là tết thiếu nhi, mà sao người lớn cứ đi chơi phổ biến, chơi phổ quát rồi lại làm liều…”, Sơn đọc lại bài đồng dao bằng giọng buồn bi thương.
Theo Sơn thì những hài nhi xấu số trên đa số là của công nhân. Sơn chắc chắn yếu tố đó là bởi cứ tới cuối bốn tuần, khi các tổ chức nhất loạt trả tiền công thì lượng hài nhi mà hàng ngũ Sơn tìm được tăng bỗng biến.
“Người lao động đa số là có năng lực tài chính thấp, chỉ khi có tiền thì họ mới dám đi phá thai thôi”, Sơn chua chát.
Bao bọc giờ trong rác hết… người!?
Là người lao động công nghệ nên lương của Sơn cao kều. Dĩ nhiên, phương pháp đây một vài bốn tuần, Sơn đã phải nghỉ khiến cho. Sơn bảo, trước đây, nhân thức việc Sơn đang khiến, anh em trong công ty đã tạo nhân tố kiện để Sơn “trốn việc” mỗi khi có ai đó báo ở chỗ này, chỗ kia có hài nhi.
Tất nhiên, thời điểm vừa qua, bởi lượng việc phổ biến nên Sơn không còn được ưu ái nữa.
“Cũng đã mấy lần em định trong khoảng bỏ việc đi tậu hài nhi để dồn vào một chỗ tham gia công việc nhưng không được. Nói thật, cứ khi em có nhu cầu đó thì đêm không tài nào ngủ được”, Sơn ngay thẳng chia sớt.
Sơn bảo, Sơn đang công ty lại bộ máy hoạt động của đội ngũ và vài bốn tuần nữa, khi tất cả mọi thứ đã đi vào bình ổn thì cậu lại tiếp tục sắm việc làm.
Theo Sơn thì công việc của em có thể chậm trễ một vài tháng, thậm chí vài năm. Nhưng việc đón các sinh linh khổ thân kia thì không thể chậm trễ một phút, một giây. Nằm lẫn trong rác những sinh linh tội nghiệp dễ thành mồi cho chó, mèo hoang dã.
Ở Bắc Ninh, đa dạng lần Sơn đã phải nhập vai ông bố bất đắc dĩ. Căn nhà, nơi Sơn và quần chúng ở nhiều khi là nơi nương thân của các bà bầu vì tình mà ấp ôm hận. Tới đây, họ được Sơn và công chúng chăm sóc, chờ cái thai trong bụng khai hoa nở nhụy.
Khi những bà bầu ấy lâm bồn, Sơn lại lóc cóc đưa họ tới bệnh viện. “Năm vừa rồi, em dính luôn phải hai bà đẻ mổ. Khổ, tốn cả mấy chục triệu bạc. Có lần thì em phải cắm xe mới có tiền viện phí”, Sơn kể.
Sơn bảo, đêm nào đi trộm hài nhi, Sơn cũng nỗ lực bới tìm thật kỹ để không bỏ xót em nào. Muốn khiến cho tròn bổn phận của lương tri với các sinh linh bé bỏng nhưng Sơn luôn ước bản thân mình và các thành viên trong nhóm phải về tay không sau đêm “tác nghiệp”.
“Bi thương là chuyện ấy vẫn không xảy ra. Đêm nào cũng thấy các nhỏ bé nằm trong đống rác”, Sơn buồn rầu.
(Tên nhân vật trong bài đã được đổi theo yêu cầu)
Đào Thanh Tuy / theo Trí Thức Trẻ
Xem nhiều hơn: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét