(Blogtamsu) - Anh chị chồng, đang nhanh lẹ khiến cho đám giỗ đầu cho người nào đó. Cho đến khi trông thấy ảnh chính mình trên bàn thờ thì tôi hoàn toàn ngã gục.
Tôi về khiến cho dâu nhà anh mà không có được sự đồng ý của cha mẹ chồng. Chính vì vậy mà những bốn tuần ngày làm dâu của tôi khi mới mở màn cực kì khốn cùng. Tôi vẫn phải đi làm cho như anh thế mà mọi việc nhà tôi vẫn phải làm cho đủ hết cả, không chừa ra một việc gì dù là nhỏ dại nhất như đổ rác. Sáng nào tôi cũng phải thức dậy trong khoảng sớm, lo hết bữa sáng cho bố mẹ chồng rồi mới được đến tập đoàn khiến cho việc. Đến trưa, việc tổ chức còn chưa chấm dứt, tôi đã phải lao vội về nhà để lo cơm cháo cho bố mẹ chồng. Rửa bát hoàn thành, tôi mới được quay lại tập đoàn khiến việc tiếp trong trạng thái mỏi mệt rã rời. Và công tác ấy lại tiếp diễn vào buổi chiều tối. Không phải nói ngoa chứ chưa con mọn mà có những ngày, đến 11 giờ đêm, tôi mới được lên giường đi ngủ.
Dù mỏi mệt, khó nhọc nhưng tôi không bao giờ kêu ca, than thở, ngay cả khi khiến đủ mọi việc vẫn bị mẹ chồng mắng là làm biếng. Tôi chỉ mong sự tận tình, nồng nhiệt của mình sẽ làm cho cha mẹ chồng thấu hiểu. Rồi từng ngày, họ sẽ thành lập lòng ra với tôi. Nhưng những yếu tố tôi nói có vẻ như chỉ đến trong giấc mơ thôi thì phải. Cũng may, chồng tôi vẫn còn kế bên, yên ủi, động viên tôi nên tôi cũng cảm thấy đỡ tủi thân phần nào.
Mọi chờ đợi về một mối quan hệ tươi sáng hơn trong tôi bùng cháy khi tôi báo tin có mang. Có vẻ như tôi đúng khi ba má chồng có thái độ ân cần hơn với tôi hồ hết. Không những thế, mẹ chồng còn chủ động hỗ trợ tôi vài việc trong nhà để tôi có thêm thời gian nghỉ ngơi. Đứa con này đúng là thiên thần mang lại hên cho tôi rồi. Cho đến khi tôi có mang tới bốn tuần thứ 4 thì…
Mẹ chồng đã tạo dựng lời đầy mùi mẫn, tình cảm như thế thì tôi còn nói được gì hơn nữa. (Ảnh minh họa)
Đọc thêm >>> Bỏ chồng giàu ba má tìm cho, tôi kiên quyết lấy anh thợ mộc để rồi ngay đêm tân hôn sốc nặng khi cái tủ gỗ của anh thành lập ra
Chưng sĩ siêu âm nói rằng tôi mang thai con gái. Lòng tôi khi ấy vui mừng tuyệt đỉnh. Tôi, nam nhi hay con gái đều không quan trọng, tôi chỉ cần mong con chính mình mạnh khỏe mà thôi. Lúc báo tin này với nhà chồng, dân chúng vẫn cười nói nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cứ có cảm giác bất an trong lòng. Một dự cảm không may gì đó có thể xảy ra với tôi trong thời điểm tới. Trước khi sinh khoảng một hai ngày, mẹ chồng gọi tôi vào phòng rỉ tai:
- Con à, con biết đấy, sức khỏe của cha mẹ dạo này đều không được tốt. Thời gian đến mẹ muốn đưa bố nhập viện để nhân tố trị và bệnh. Mẹ sợ sẽ không có đủ thời gian để chăm bẵm cho con lúc nằm bếp. Nên mẹ có ý thế này, mẹ muốn đưa con về ngoại sinh con. Đợi đầy bốn tuần, mẹ sẽ thu xếp về đón con lên. – Giọng mẹ chồng tôi tha thiết lắm
Mẹ chồng đã mở lời đầy mùi mẫn, tình cảm như thế thì tôi còn nói được gì hơn nữa. Vả lại về quê ngoại sinh, tôi sẽ được hưởng đủ con đường. Vậy là tôi đồng ý với mẹ chồng. Tôi nào nhân thức được… Tôi vượt cạn chỉ có bên ngoại. Bên nội gọi điện thì người nào cũng cáo bận lắm, không về được. Còn chồng tôi, anh cũng lấy nguyên do đi công tác đột nhiên xuất để vắng mặt. Lòng dạ như có lửa đốt, tôi chỉ mong chóng vánh hết tháng ở cữ để trở về xem có chuyện gì đã xảy ra. Và lúc bước chân tới nơi, tôi chỉ ước, giá như mình đừng quay lại.
Cho đến khi nhận ra ảnh chính mình trên bàn độc thì tôi hoàn toàn ngã gục. (Ảnh minh họa)
Đọc thêm >>> Bị hiền thê tóm sống ngay trên giường, chồng vẫn bình thản cố nốt với ý trung nhân và cái kết khiến cho khách hàng nào đọc cũng hả hê
Tôi sốc nặng tới mức tay chân bủn nhủn, kiệt sức để bế nổi con gái nhỏ nhắn trên tay nữa. Anh chị chồng, đang nhanh lẹ khiến đám giỗ đầu cho ai đó. Cho tới khi nhận ra ảnh mình trên bàn độc thì tôi hoàn toàn ngã gục. Lắp bắp hỏi mẹ chồng chuyện gì đã xảy ra thì câu trả lời tôi kiếm được lại được chỉ thấm đầy sự tủi hổ, xót xa:
- Cái ngữ sinh được con gái như cô thì nhà này coi cô như đã chết trong khoảng cái lúc cô bước chân về nhà cô rồi. Khiến giỗ đầu cho cô thế này đã là phúc phận cho cô lắm rồi đấy!
Tôi không dám tin cả nhà chồng bản thân lại có hành động trật tới như vậy. Chồng tôi thì nhìn tôi bằng ánh mắt Vô cảm, như thể tôi đã không còn là vợ anh nữa vậy. Anh chỉ tới bên mẹ, ngoan ngoãn nghe lời mẹ nói. Tôi sững sờ, không nắm bắt nổi mình đã làm sai chuyện gì để đến nông nỗi này.
Hiện tại tôi vẫn đang ở nhà chồng khách hàng ạ. Nhưng nghe đâu chẳng người nào coi tôi sống sót hết làm cho tôi buồn bã cực kì. Ngay cả chồng tôi, anh hờ hững với tôi đã đành, đằng này còn thờ ơ với cả con tôi. Tôi không biết bản thân mình có nên tự hoàn thành những 04 tuần ngày khổ cực này không hay nỗ lực đi tậu lý do để cứu vớt tình thế nữa đây?
Nắng/ Theo Một nhân loại
Tham khảo thêm: Tin Tức Cập Nhật Nhanh Nhất
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét